Trúng kế yêu bà, Kiếm Phi thất thế – Bẫy Phượng Hoàng, Khổng Tước lâm nguy (hạ)

Trúng kế yêu bà, Kiếm Phi thất thế

Bẫy Phượng Hoàng, Khổng Tước lâm nguy

( Hạ )

oOo

–          Hoa Tuyết, theo muội nếu nghĩa phụ thẳng tay đánh tới thì sau mấy chiêu sẽ giết được Liễu Kiếm Phi?

–          Hừ, tất nhiên chỉ trong vòng mươi chiêu là người có thể kiềm chế được lão, còn nếu muốn giêt, hừm, ngươi nghĩ cái danh Thiên hạ đệ nhất kiếm là người ta cung kính dâng lên cho lão chắc.

–          Cũng chưa chắc, dù sao nghĩa phụ cũng bài danh thứ 3 trong bảng Thập Tuyệt Chi Sư, nếu người vừa dùng Phụng Vĩ Tiên pháp phối hợp với Thái Cực Thần Công, lấy sự ảo diệu của Trường Thái Cực thì dù cho Thiên Ma Liễu Kiếm ảo diệu đến đâu cũng không có sức sử dụng

 

–          Hừ, ngươi đúng là tên ngố mới ở trên rừng xuống, bộ pháp Liễu Kiếm Phi sử dụng tuy không ảo diệu bằng Lăng Ba Vi Bộ của ta, nhưng tùy lúc cũng không thể đoán trước được hắn sẽ di chuyển về hướng nào. Hừ, Liễu Kiếm Phi này dù sao cũng là một thiên tài về kiếm thuật. Chiêu Nhất Diệp Chi Thu ta luyện tưởng đã thành thục lắm rồi không ngờ vẫn còn thua kém lão xa lắc xa lơ

–          Hoa Tuyết muội, Nga My kiếm pháp của muội so với Hàng Long thập bát chưởng thì cái nào lợi hại hơn

–          Đồ ngốc, một bên là kiếm pháp, một bên là chưởng pháp sao có thể tùy tiện so sánh được – Hoa Tuyết chun chun mũi, bĩu môi nói – nhưng ta nghe cả nghĩa phụ lẫn sư phụ của ta nói rằng, thiên hạ võ công, về chưởng pháp thì Hàng Long chưởng pháp đứng đầu.

–          Vậy so với Túy Vương quyền của sư phụ ta thì sao – Tuyệt Thiên Phàm ngây ngô hỏi tiếp

–          Hừ, ta đâu có biết sư phụ ngươi, ngươi cũng chỉ sử có duy nhất một chiêu Túy Vương quyền đêm qua, tâm tình ta hoảng loạn như vậy đâu có thể phân tâm quan sát xem lợi hại hay không lợi hại, mà nội thương của người bây giờ thế nào rồi

–          Nội thương thì đã khỏi hẳn nhưng . . . – Thiên Phàm chán nản lắc đầu

–          Tên ngốc này, còn dám lấp lửng với ta nữa – Hoa Tuyết cáu kỉnh đấm vào bả vai Thiên Phàm, ghắt lên

–          Nội công không có, thì quyền cước đánh ra khác nào kẻ mới học võ công. Nếu không đêm qua, mụ dơi già kia hẳn phải chịu khổ một trận rồi – Tuyệt Thiên Phàm cười khổ một tiếng

–          Huênh hoang tự đắc, mụ ta dù sao cũng là đại hộ pháp của Minh giáo, dựa vào sức ngươi, có khi không đỡ nổi ba chiêu – Hoa Tuyết ôm bụng cười ngất

–          Hừ, muội đừng khinh thường ta, từ khi theo sư phụ xuất quan, bao nhiêu lần hộ tống tiêu cục áp tải hàng, sợ rằng kình địch ta gặp còn nhiều hơn sư tỷ sư muội trong phái của người đấy – Thiên Phàm hào hứng khoe, trong lòng bất giác nhớ lại những ngày tháng tươi đẹp trước kia

–          Haha, ngươi có biết Nga My phái có bao nhiêu tỷ muội tất cả không mà dám nói bừa như vậy. Rõ là thổi da trâu mà

Tuyệt Thiên Phàm lắc đầu cười, cũng không tranh cãi với Hoa Tuyết nữa:

–          Hoa Tuyết, Nhất Dương Chỉ của Đại Lý Đoàn thị danh trấn thiên hạ, Đoàn thị Kiếm pháp cũng không phải võ công tầm thường, tại sao ngươi lại đi học võ công của môn phái khác

–          Hừ, đại ngốc đầu, Nhất Dương Chỉ trước nay chỉ truyền cho nam nhân, vì thể chất nữ nhân không phù hợp để luyện môn công phu này, ngươi bảo ta sao có thể học được – giọng Hoa Tuyết đột nhiên nhỏ nhẹ đi rất nhiều, lại đượm một chút buồn phiền – hơn nữa, thân thể ta từ nhỏ yếu ớt, mắc chứng bệnh âm hàn, tuy cha ta có thể dùng Nhất Dương Chỉ truyền chân khí chữa khỏi nhưng lúc đó ta quá nhỏ, nếu truyền chân khí dương cương vào người về sau sẽ ảnh hưởng tới thể trạng của nữ giới, cha ta đành phải gửi ta đến Nga My, nhờ vào quan hệ của người với sư phụ, để sư phụ ta truyền dạy Cửu Dương công, chờ đến khi ta hai mươi tuổi mới dùng Nhất Dương Chỉ chữa khỏi hoàn toàn âm bệnh cho ta.

–          Haizzz – Thiên Phàm thở dài một tiếng tỏ ra thông cảm – hóa ra muội với ta cảnh ngộ không khác biệt lắm

–          Hừ – Hoa Tuyết bĩu môi – khác biệt hoàn toàn, chỉ là thân thể ta có chút yếu nhược, đâu có giống như ngươi, võ công có cũng như không

Tuyệt Thiên Phàm nghe vậy lập tức im lặng, không trả lời, cũng không tỏ thái độ gì. Hoa Tuyết biết mình lỡ lời, nàng cắn cắn môi định xin lỗi nhưng nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm kia cảm thấy vô cùng khó chịu, ngúng nguẩy quay đi, miệng lẩm bẩm: “ Lòng dạ hẹp hòi, chỉ là lỡ miệng thôi mà”

Tuyệt Thiên Phàm nghe thấy, khẽ cười nhưng không đáp lại, lẳng lặng bước đi.

–          Ngươi cười gì chứ – Hoa Tuyết phát giác ra mình nói hơn lớn tiếng một chút để hắn nghe được, mặt bất chợt đỏ ửng lên.

Thiên Phàm định quay lại trêu chọc nhưng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần như dương chi bạch ngọc bỗng nhiên đỏ hồng lên, phối hợp với đôi môi hồng xinh xắn, làm hắn ngây ngốc nhìn như mất hồn. Hoa Tuyết thấy hắn như vậy, tức giận đánh ra một chưởng.

Ai ngờ, Tuyệt Thiên Phàm bị gương mặt khả ái mê hồn của nàng làm cho hắn thất thần, phải chịu một chưởng hời hợt kia.

–          Hộc – Thiên Phàm dính một chưởng vào bối tâm liền khó thở ho khan một tiếng.

Hoa Tuyết đêm qua chứng kiến Kim Thiền hộ thể thần công của Tuyệt Thiên Phàm có thể phản kích đả thương cả Khổng Tước sư bà nên e ngại, cũng chỉ đánh ra chưa đến nửa thành công lực, không ngờ Kim Thiền hộ thể đột nhiên mất linh khiến Thiên Phàm chịu khổ.

Thiên Phàm nhăn nhó ôm ngực, khó khăn lắm mới nói được thành tiếng:

–          Hoa Tuyết đại tiểu thư, sao ngươi có thể nặng tay như thế được chứ

–          Tối qua còn thấy ngươi chịu một cước của Khổng Tước sư bà đến một cọng lông cũng không mất, ai ngờ…Xì, trách ngươi yếu quá thôi.

–          Ngươi cũng thật là… ta đâu còn chút nội lực nào trong người, ngươi ra tay với người bệnh cũng không nên dã man như vậy a – Thiên Phàm nhăn nhó kêu khổ

–          Hứ, không nói chuyện với ngươi nữa – Hoa Tuyết xấu hổ ngúng nguẩy bỏ đi.

Tuyệt Thiên Phàm lắc đầu cười khổ, xoa xoa ngực cho khí huyết lưu thông rồi rảo bước đuổi theo nàng ta.

Cách đây chừng mươi dặm, Lưu Thái Tinh cùng Lưu Ái Vân đã đuổi kịp Liễu Kiếm Phi, thấy lão đang ngồi trong một quán trà nhỏ ven đường. Ngồi cùng với Liễu Kiếm Phi là một bạch y lão giả, gương mặt hồng hào nhẵn mịn như tiên ông lúc nào cũng hớn hở, tươi cười. Sắc mặt Liễu Kiếm Phi tịnh không được tốt như vị bạch y lão giả kia, dường như có điều nhẫn nhịn không muốn thể hiện sự khó chịu ra mặt.

Vợ chồng Lưu Thái Tinh buộc ngựa rồi bước vào quán trà cung kính chào:

–          Sư phụ

–          Ừm, hai ngươi đã đuổi kịp đến đây thì ngồi xuống đi – Liễu Kiếm Phi điềm tĩnh nói

Lưu Thái Tinh biết ý quay sang vị bạch y lão giả kia:

–          Chẳng hay vị tiền bối này là…

–          Hừ – Liễu Kiếm Phi chen ngang – đây là…

–          Liễu huynh để tại hạ tự giới thiệu được rồi – bạch y lão giả tươi cười khoát tay chặn lời rồi vui vẻ quay sang phía vợ chồng Lưu Thái Tinh – không dám giấu hai vị, lão phu không tên không họ, giang hồ gọi bằng Bạch Cước lão tiên, hai vị gọi ta là Bách Túc ông cũng không sai. Haha

Lưu Ái Vân vừa nghe bốn chữ Bạch Cước lão tiên đã hay mục đích của đối phương, mắt lập tức lóe lên một tia sát khí, kiếm tự nhiên được rút ra phân nửa. Nếu Lưu Thái Tinh không ngăn lại sợ rằng bà đã lập tức động thủ.

–          Hóa ra là Tứ pháp vương Minh giáo, hậu bối đã nghe đại danh từ lâu – Lưu Thái Tinh nhẫn nhịn khách sáo đáp

–          Haha, Lưu đại hiệp quá lời – Bách Túc ông cười vang – nói về đại danh thì sợ rằng lão phu không có đâu

–          Hừ, Bách Túc ông, mau thả con gái ta ra, không hôm nay ngươi đừng hòng rời khỏi đây – Lưu Ái Vân nhịn không nổi, quát lớn

Bách Túc ông cười lạnh một tiếng, nhếch miệng khiêu khích:

–          Lưu nữ hiệp không ngờ nóng tính như vậy, nhưng chỉ sợ lại không có bản lĩnh giữ lão phu lại thôi.

–          Để Lưu Ái Vân ta lãnh giáo bản lãnh của Minh giáo tứ pháp vương– Lưu Ái Vân vừa dứt lời lập tức rút kiếm chém xuống một chiêu Dương Hỏa Trùng Thiên vây kín lấy thượng bộ Bách Túc ông.

Lão lên đến vị trí hộ pháp pháp vương cũng không phải chỉ dựa vào miệng lưỡi, kiếm vừa chém xuống lão đã lập tức nhảy ra khỏi bàn, hữu cước vung lên điểm tới cổ tay Lưu Ái Vân. Kiếm chém ra trước, cước đá tới sau nhưng xảo diệu nếu Lưu Ái Vân tiếp tục chém tới thì lưỡi kiếm chưa chạm vào người lão, cổ tay đã trúng cước rồi. Bách Túc ông mệnh danh Bạch Cước lão tiên, lão từng dung cước pháp đả bại cả trăm hảo thủ danh tiếng, trúng một cước này sợ rằng Lưu Ái Vân sẽ bị tàn phế suốt đời.

Liễu Kiếm Phi thấy vậy, quát lớn:

–          Đủ rồi, Vân nhi

Chiếc chén sành trong tay lão bắn ra đụng trúng bản kiếm, kéo tay Lưu Ái Vân lệch đi ba thốn, mũi kiếm cũng đồng dạng chém vào khoảng không nhưng may mắn giữ lại cánh tay nguyên vẹn. Bạch cước loáng lên sượt qua, kình phong lưu lại một vết hồng nhạt như cánh đào trên cổ tay trắng nõn nà của Lưu Ái Vân rồi chớp mắt đã thấy thu về. Lưu Thái Tinh thấy biến hóa như vậy cũng rút kiếm hướng tới Bách Túc ông.

–          Haha, đồ đệ của Liễu Kiếm Phi quả nhiên hơn người, vừa ra tay đã khiến cho lão phu phải vận tới sáu thành. Hảo – Bách Túc ông một chiêu chiếm hết thượng phong liến đắc ý cười vang.

–          Bách Túc ông, đừng có lớn lối. Để lão phu lĩnh giáo Bạch Ngô Huyết Túc của ngươi – Liễu Kiếm Phi tức giận quát lên, Thiên Ma Liễu kiếm lập tức huy động chém tới.

Khách trong quán trà thấy hai bên đằng đằng sát khí liền sợ hại chạy trối chết chỉ lo đao kiếm không có mắt làm liên lụy đến bản thân.

–          Hắc hắc, nghe danh Thiên hạ đệ nhất kiếm đã lâu, lão phu cũng muốn lĩnh giáo xem thiên hạ đệ nhất của Liễu huynh có bao nhiêu phần môn đạo – Bách Túc ông cười lạnh đáp lại.

Thiên Ma Liễu kiếm trong nửa lần hô hấp biến hóa thành bốn đạo kiếm hoa giống như u hồn không hình không dạng chỉ thấy tràn ngập lãnh khí chia đều tấn công tứ chi đối phương.

Nếu đổi lại là người khác, Bách Túc ông sẽ không quá mức e ngại, dựa vào cước pháp linh hoạt đá vào binh khí hoặc cổ tay đối phương, nhưng Thiên Ma Liễu kiếm này gần như không thể nhìn thấy. Liễu Kiếm Phi cũng không giống như đồ đệ của lão, lưỡi kiếm biến đổi liên hồi khiến cho kiếm khí xạ kích xung quanh lưỡi kiếm, nếu Bách Túc ông đá vào lưỡi kiếm hay cổ tay lão thì hẳn sẽ phải đổi tên thành Nhất cước lão tiên.

Bách Túc ông thấy kiếm phong lợi hại như vậy cũng không dám khinh thường vội bước chếch lên bên trái, hữu cước xuất ra nhắm vào đầu gối Liễu Kiếm Phi nhanh như điện xẹt. Vừa vặn tránh ra khỏi quỹ đạo ban đầu của Thiên Ma Liễu kiếm, lại thừa cơ tấn công đối phương. Không ngờ, Thiên Ma Liễu kiếm như oan hồn đòi mạng, đột ngột thay đổi nhắm tới cổ chân của lão, khiến lão hoảng hốt rụt chân lại thoái lui liền ba bước.

Lưu Ái Vân ngay lập tức tiến tới phía sau chặn đường lui của Bách Túc ông, thanh trường kiếm vẽ lên một chữ Nhất, chém ngang cổ Bách túc ông khiến lão không thể tiếp tục thối lui.

Bách Túc ông hừ lạnh một tiếng, chân nhẹ nhàng đạp về phía sau hãm lại thế lui rồi đột ngột tung người lộn một vào sang bên trái tiến về phía cửa ra, hô lớn:

–          Haha, lão phu không đấu không lại các ngươi, Liễu Kiếm Phi, đành hẹn lão huynh khi khác vậy. Lưu nữ hiệp, lão phu không thể phụng bồi nhã hứng, thất lễ thất lễ. Hắc hắc

Lưu Thái Tinh trước giờ vẫn lặng lẽ quan sát, sớm đã chặn trước cửa, cao giọng nói:

–          Bách Túc tiền bối, phiền lão lưu lại đợi con gái ta trở về rồi đi cũng không muộn

Kiếm phong cũng đồng thời xuất ra phong tỏa kín lối ra. Chỉ thấy Bách Túc ông chân vừa chạm đất đã vọt sang hướng khác, phá cửa sổ lao ra ngoài biến mất.

–          Lưu đại hiệp, không cần tiễn nữa. Liễu huynh, nhớ kỹ lời ta

Bách Túc ông thoát vây cười lớn nói vọng lại, không đợi đám người Liễu Kiếm Phi đuổi theo đã toàn lực thi triển khinh công cao chạy xa bay.

 

Lưu Ái Vân ý muốn đuổi theo liền bị Liễu Kiếm Phi cản lại:

–          Vân nhi, không cần tốn công, ngươi không đuổi kịp hắn đâu

–          Nhưng…lão sư, còn Tường Vi…

–          Hừ, Minh giáo chết tiệt, dám bắt cóc đồ tôn của ta để gây áp lực, Minh giáo cũng coi trọng lão phu quá mức rồi

Liễu Kiếm Phi tức giận nói, rồi quay sang vợ chồng Lưu Thái Tinh, áp chế đi cỗ nộ hỏa trong lòng, chậm rãi nói:

–          Minh giáo lần này đích thực là đến vì Huyết Kỳ Kinh, vốn mục tiêu của Khổng Tước sư bà không phải là mấy người chúng ta. Chỉ là trong lúc cấp bách mới bắt Tường Vi mà thôi. Bách Túc lão tặc nhân kia, hẳn là theo dõi bọn ta từ lâu, vừa nãy hắn có đề cập điều kiện trao đổi với ta.

–          Điều kiện trao đổi, không lẽ Minh giáo muốn sư phụ giao Thiên Ma Liễu cho bọn chúng – Lưu Thái Tinh giật mình hỏi, nếu quả thật điều kiện trao đổi là Thiên Ma Liễu kiếm thì e rằng rất khó để Liễu Kiếm Phi chấp nhận.

–          Hừ, ngươi sao mà phải nóng vội, sợ ta vì một thanh kiếm mà không quan tâm tới sống chết của con gái ngươi sao – Liễu Kiếm Phi từ lúc biết Lưu Ái Vân nhờ Tuyệt Thiên Phàm cùng Vương chân nhân ra tay giúp đỡ tự biết đồ đệ của lão hiểu rõ tính cách tự tư tự lợi của lão rồi, nên hơi có chút bực mình.

Liễu Kiếm Phi trầm ngâm một lúc rồi quay lại hỏi: “ Hai ngươi có nhận ra cô gái tên Hoa Tuyết đi cùng Vương đạo trưởng hay không?”

Lưu Thái Tinh phu phụ nhìn nhau một cái rồi lắc đầu.

Liễu Kiếm Phi rảo bước trong tửu điếm một hồi suy nghĩ rồi mới lên tiếng:

–          Lão phu bình thời đối với kiếm pháp và khinh công các môn phái vô cùng tò mò, khinh công của bản môn cũng dựa vào rất nhiều loại khinh công của môn phái khác mà sáng tạo lên, tuy không xếp đệ nhất nhưng cũng khiến cho lão phu có được danh vọng ngày hôm nay. Các ngươi có biết, nếu so sánh thì khinh công bản phái xếp thứ mấy không?

Giọng lão có chút tự đắc. Lưu Thái Tinh ngẫm nghĩ một hồi, vẫn chưa hiểu khinh công với kiếm pháp có liên quan gì tới Tường Vi, đáp:

–          Ngày trước, sư phụ từng nói, thiên hạ khinh công đứng đầu là Lăng Ba Vi Bộ, đệ tử chưa từng chứng kiến nên không rõ Lăng Ba Vi Bộ thực hư ra sao, nhưng khinh công của người so với các môn phái khác trên giang hồ ảo diệu hơn nhiều lắm.

–          Chả trách, cả hai người đều không nhận ra thứ bộ pháp quỷ dị mà tiểu cô nương kia thi triển – Liễu Kiếm Phi nhìn hai người đầy ý tức

Lưu Ái Vân chợt thốt lên: “ không lẽ là Lăng Ba Vi Bộ, khó trách ngay cả Khổng Tước yêu bà kia cũng không thể bắt được”

Lưu Thái Tinh nhíu mày, hỏi:

–          Sư phụ, nếu đệ tử không nhầm thì Lăng Ba Vi Bộ này vốn là thân pháp thất truyền của Tiêu Dao phái dù là Thiết Địch Thần Phong – Điêu Thanh Sắc cũng không biết. Ngược lại, thân pháp này lại trở thành bí kỹ bảo vật của Đại Lý Đoàn thị. Phải chăng tiểu nha đầu kia là người của Đại Lý hoàng thất.

–          Không sai, thân phận lại không hề tầm thường mà chính là công chúa điện hạ của Đại Lý. Chính Vân công chúa – Đoàn Kiến Minh

Lời này của Liễu Kiếm Phi vừa nói ra làm cho Lưu gia phu phụ kinh hỉ không ít. Công chúa điện hạ của một nước dù chỉ là tiểu quốc như Đại Lý cũng là bậc nhân trung long phượng, không ngờ lại xuất hiện ở Đại Tống mà không có lấy một binh tốt nào bảo vệ.

Tựa như nghĩ ra điều gì, Lưu Thái Tinh giật mình, thốt lên:

–          Không lẽ mục tiêu của Minh giáo lần này là vị Đại Lý công chúa kia?

–          Chắc hẳn là như vậy, Bách Túc lão quỷ kia lúc nãy không hề có đề cập qua, chỉ nói rằng mục tiêu của bọn hắn là người khác, nên chỉ cần đến lúc ta làm theo chỉ dẫn của bọn chúng, tính mạng của Tường Vi sẽ không gặp nguy hiểm gì?

–          Sư phụ, đệ tự không có ý mạo phạm, nhưng sao người dám chắc tiểu cô nương kia là Đại Lý công chúa.

–          Hừ, các ngươi lịch lãm ở Trung Nguyên đã lâu, đối với một số môn phái ở phía nam tin tức hẳn không có nhiều. Đại Lý công chúa kia từ nhỏ đã đến làm môn hạ phái Nga My, lão phu có nghe qua đoạn giai thoại này. Lúc nãy giao thủ với Vương Hận Tình, ta sử dụng kiếm pháp Nga My liền lập tức bị phát giác. Ngươi thử nghĩ xem, người biết rõ Nga My kiếm pháp, lại tinh thông của Lăng Ba Vi Bộ. Thế gian này làm gì có chuyện trùng hợp ngẫu nhiên như vậy.

Liễu Kiếm Phi nói đoạn rồi thở ra một hơi phiền muộn, khoát tay, từ tốn nói: “ Phu phụ hai ngươi được giang hồ mệnh danh là Lưu hiệp song hùng, đối với những việc tranh đoạt không mang, lại chuyên tâm hành thiện diệt ác. Ta tuy là sư phụ nhưng chỉ có công truyền dạy võ công, đạo lại không đồng. Lần này gia đình mấy người đều vì lão sư mà gặp nạn, không lẽ ta lại có thể làm ngơ hay sao”

Lưu Thái Tinh cùng Lưu Ái Vân theo Liễu Kiếm Phi học nghệ, xuất sư đã lâu, lần này biết lão muốn đến Thiếu Lâm tự tham dự một hồi nháo loạn. Tuy biết sư phụ mình tính tình quái dị, ích kỷ nhưng một thân công phu của bọn họ đều do lão mà ra, đến cả tính mạng cũng do lão mà có. Cho nên dù không muốn tham gia nhưng vì báo đáp ân nghĩa mà theo lão đến đây. Lưu hiệp song hùng cứ ngỡ rằng vị sư phụ này sẽ không vì chuyện của ái nữ mà lao tâm khổ tứ đến vậy. Hai người bất chợt cảm thấy hổ thẹn vì đã nghi ngờ sư phụ mình, đang định lên tiếng xin lỗi thì lão lại nói tiếp:

–          Minh giáo ngày nay chẳng giống trước kia, khi ta còn chưa thành danh vẫn là hạng võ biền vô danh kiếm sống qua ngày, Minh giáo đâu có làm ra những chuyện như vậy. Từ khi Long Thần Vũ tiếp nhận ngôi vị giáo chủ, Minh giáo càng lúc càng trở nên thần bí, toan tính khôn lường. Không hiểu lần này Bách Túc lão quái sẽ đưa ra yêu cầu gì nữa?

Lão đang quay lưng nhìn ra ngoài mái hiên bỗng xoay người nhìn Lưu hiệp song hùng, thần sắc kiên định nói:

–          Huyết Kỳ Kinh vốn dĩ đã không có thật thì cũng không còn gì tiếc nuối nữa. Hai người nghe đây, từ bây giờ, sư đồ chúng ta chia nhau ra. Hai ngươi mau quay lại tìm Vương đạo trưởng nhờ giúp đỡ. Lão sư sẽ tự mình đến Thiếu Lâm tự, hai người đem chuyện hôm nay nói lại cho Vương đạo trưởng biết rồi ẩn thân, tùy theo thời cơ mà hành động. Chuyện của Minh giáo lão phu sẽ toàn tâm đối phó.

–          Sư phụ…

–          Ý ta đã quyết, hừ, Minh giáo lần này dám tính kế lên người lão phu, chẳng lẽ ta lại để yên cho chúng muốn gì được nấy sao? Hai người các ngươi còn chần chừ cái gì? Đi mau – Liễu Kiếm Phi quắc mắc ra lệnh.

Phu phụ Lưu Thái Tinh gắng nán lai không được, đành vái chào rồi lập tức lên ngựa phóng đi.

Liễu Kiếm Phi chờ bóng hai người khuất hẳn sau đám bụi đất, lặng lẽ thở dài, lẩm bẩm một mình:

–          Long Thần Vũ ngươi quá coi trọng lão phu rồi, muốn mượn cái danh Thiên hạ đệ nhất kiếm này giúp ngươi cản trở một trong mấy vị trưởng môn thập nhị đại phái kia sao.

Liễu Kiếm Phi lắc đầu chán nản rồi cũng lên ngựa bỏ đi, chỉ có điều hướng đi lại ngược với đường lên núi Thiếu Thất, tiến thẳng tới vị trí mà Bách Túc ông dặn trước.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s